Đảo Điệp Sơn không chỉ có nắng vàng, cát trắng, đại dương xanh mà còn là địa điểm bình yên, trong lành như chốn thiên đường. Hòn đào bé nhỏ quyến rũ này được các bạn lưu vào danh bạ chuyến du lịch chỉ chừng một năm nay. Cùng chúng tôi tìm hiểu những điều hấp dẫn và hấp dẫn tại đảo Điệp Sơn

Đảo Điệp Sơn hãy còn được người dân địa phương gọi là Hòn Bịp là một dãy đảo gồm 3 hòn đảo nhỏ, nằm trong vùng biển thuộc vịnh Vân Phong, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Để đến được đảo Điệp Sơn, khách du lịch cần phải đi tới bến tàu Vạn Giã, tọa lạc trên đường bờ kè ven biển. Buổi sáng trong lành của một ngày cuối tháng năm, nhiều khách du lịch trong và ngoài nước hối hả lên tàu ra đảo Điệp Sơn để ngắm đường đi trên biển. Còn nếu như du khách đi ca nô, chỉ mất từ 7 – 10 phút là đến nơi. Nhưng đi tàu thì phải chờ lâu vì đợi đủ khách và chạy rất lờ đờ, mất chừng 50 – 60 phút. Tùy vào tài chính hoặc thích không gian riêng tư mà khách chọn lựa phương tiện giao thông đường thủy thích hợp.



Trên đảo Điệp Sơn có một đường đi trên biển cực kì rất dị, một điểm nhấn khiến biết bao hành khách phải mê mẩn. Khoảng thời gian từ tháng giêng đến tháng 6 trong năm là mùa đẹp nhất để ra đây vì biển êm ắng, không có sóng to, bão lớn. Đứng trên tháp canh ngay bến tàu khách tham quan có thể chụp được những bức hình tuyệt đẹp về đảo, nhất là đường đi trên biển. Dù chẳng ai biết đoạn đường này hiện ra từ khi nào. Nhưng khoảng 1 năm nay, nhiều công ty du lịch đã nắm bắt cơ hội tổ chức tour đi trong ngày để bạn thưởng ngoạn. Một nhân viên đáp ứng quán ăn trên đảo cho biết, thực ra đường đi trên đại dương đã có từ lâu nhưng những năm gần đây nó lộ rõ hơn. Đó là một đường đi dài chừng 1km, uốn lượn như hình chữ S, lộ rõ hơn vào lúc 12 giờ trưa. Người ta đến đây tự sướng, selfie và tắm biển đông đúc. Đường đi này thông liền từ đảo Điệp Sơn ra hai đảo nhỏ (hòn Quạ và hòn Ó). Lô nhô trên đảo là những lều trại của dân đi phượt (đa phần là người trẻ) đến để tìm cảm giác lạ.

Đảo có diện tích khiêm tốn nên chỉ có 86 hộ dân, đa số đều làm nghề đi biển hoặc có liên quan tới biển. Trên chuyến hành trình từ bến Vạn Giã ra đảo Điệp Sơn, có nhiều bè cá bốp, tôm tọa lạc san sát nhau. Đó chính là tài sản, chén cơm của cả cư dân trên đảo Điệp Sơn. Người dân nếu không lên thuyền ra khiwu thì họ ở nhà nuôi trồng, đánh bắt trên đại dương và đến đảo Điệp Sơn cư trú. Dần dần định cư khi đến đây luôn. Theo anh Việt, người chuyên kinh doanh môtô nước cho biết: “Tôi thấy sống ở đây thoải mái hơn trong đất liền. Không khói bụi, không ồn ào, không bon chen. Nói chung, khi đến đây rất tuyệt để gia đình tôi định cư”. Quả thật đến với nơi đây khách du lịch sẽ cảm giác như thời gianngừng trôi, chỉ nghe được tiếng sóng đại dương vỗ lào xào và nghe tiếng chim đại dương ríu rít. Phía trên biển hầu như không có tí rác nào. Những rác thải công nghiệp được đưa vào đất liền. Hình như rác hữu cơ thì người dân tự hủy trong rừng cây.



Dọc theo triền gò có nhiều ngôi nhà kiến tạo khá đơn sơ nhưng lại cực kì chắc chắn để tránh bão và cái lạnh cứa da cứa thịt của gió biển thốc vào. Hầu như nhà nào cũng xây vài túp lều, có gác để cho du khách thuê nghỉ qua đêm, dạng homestay. Không có hotel, motel những còn gì tuyệt vời hơn cơ hội được sống cùng người dân. Bạn sẽ được thưởng thức cuộc sống miền biển, cô lập trong những ánh đèn nhoáng trong đêm từ đất liền chiếu sáng.

nơi đây không có điện, nên người dân chỉ sử dụng máy phát điện, nhưng điều khoản mỗi gia đình được dùng 3 tiếng. Trong khi phải sinh hoạt bằng đèn dầu. Chỉ có những trường hợp khẩn cấp mới được ưu tiên dùng máy phát điện. Một hộ dân tên Bình cho biết: “Tuy không có điện nhưng chúng tôi sống rất phấn kích, chẳng ai phàn nàn gì. Làm mệt cả ngày nên ai cũng đi ngủ sớm, không cần đến điện nhiều”. Khi được hỏi nếu như có người bệnh nặng trong đêm thì phải tính sao, anh Bình cho biết: “Đành chịu! Phải chờ đến sáng mới có tàu từ đất liền ra đảo. Cũng có thể alô cho họ chạy ca nô ra trong đêm nhưng giá khá cao và tùy sự mạo hiểm của chủ tàu vì đêm hôm đại dương động mạnh. Nhưng cũng may là từ trước đến nay chẳng ai mắc phải trường hợp xấu đó”. Có lẽ vì cuộc sống quá thanh bình, không khí trong lành, không ảnh hưởng đến công nghiệp, công nghệ nên cư dân ở đây đều khỏe mạnh.

Nước ngọt cũng là của hiếm trên đảo. Nước sinh hoạt được lấy từ giếng và dự trữ nước mưa. Còn nước uống phải mua nước đóng chai mang từ đất liền mang ra. Nhiều gia đình không đủ tiền mua hoặc xây bồn trữ nước thì sẽ phải dùng tiết kiệm đến mức tối đ. Có nhiều hộ dùng nước tắm hứng dưới thau để tưới rau hoặc giặt giũ. Giáo dục nơi đây cũng được xem là vấn đề nan giải. Theo anh Việt, ở đảo cũng có trường tiểu học đấy nhưng các bé bỏng học cho biết chữ là chính chứ không tiếp thu được gì thêm. &Ldquo;Không biết là bọn trẻ tối dạ hay giáo viên yếu tay nghề mà tôi thấy đứa nào học cũng lừ đừ hiểu, có đứa ngồi lại lớp vài năm”, anh Việt vừa nói vừa cười. Những gia đình khá giả hoặc có người thân trong đất liền gửi con vào đấy học. Trẻ sẽ được về thăm nhà một tháng hoặc bố mẹ vào thăm, viện trợ tài chính.

Dù cuộc sống trên đảo còn nhiều hạn chế nhưng Điệp Sơn vẫn được ngư dân chọn để sống, bám trụ ở đây lâu dài. Từ một ngôi làng chỉ chừng 30 hộ dân mà giờ đã lên 86 hộ. Có người sống đến cuối đời và yên nghỉ nơi đây. Những gò cát cao lẫn trong những lùm cây xương rồng, cứ nghĩ là một mô đất tự nhiên nhưng lại là nấm mồ vô danh. Họ bám đại dương, bám đảo và đi ra yên bình nơi đây, truyền nghề đi biển lại cho con cháu nối tiếp.


Bài viết khác cùng Box :